K4D-SPAN

Chúng tôi sẽ mãi là chính mình, nhưng vì tập thể chúng tôi sẽ thay đổi...
 
Trang ChínhTrang Chính  Đăng NhậpĐăng Nhập  Đăng kýĐăng ký  
^^! Chúng Tôi Sẽ Là Chính Mình Nhưng Vì Tập Thể Chúng Tôi Sẽ Thay Đổi ^^!
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Latest topics
» MV: Mong Ước Kỉ Niệm Xưa
Wed May 22, 2013 5:48 pm by admin

» góc sinh viên số tết 2012 ^^
Wed Jan 18, 2012 10:08 pm by khangkhang

» Thông Báo quan trọng
Wed Jan 04, 2012 6:18 pm by admin

» Tụ tập nào...
Sun Dec 11, 2011 3:20 pm by admin

» Lịch thi học phần I (năm 3)
Wed Nov 16, 2011 11:16 pm by admin

» Bùi Văn Trường luyện thanh >"<
Fri Sep 23, 2011 1:12 am by mr_vulot

» Hàng Hót Đức Thắng K4D đi đóng phi tây du kí =))
Fri Sep 23, 2011 1:10 am by mr_vulot

» Hợp xướng K4C - Lí kéo chài
Sat Sep 10, 2011 1:57 am by admin

» MIn - Lưu vào đây...
Sat Sep 10, 2011 1:48 am by admin

» MIn - Lưu vào đây...
Fri Sep 09, 2011 3:32 pm by chuyentinhboy_9x

» Một buổi tối
Sun Aug 28, 2011 11:24 pm by admin

» Cả nhà zô đây học chỉ huy hợp xướng nhé...
Thu Aug 25, 2011 11:23 pm by khangkhang

» Thời Khóa biểu
Sat Aug 13, 2011 3:19 pm by admin

» Trò chơi 3 chữ 3 chấm...
Mon Jul 18, 2011 9:31 pm by thuy_kinhtrang

» Tâm sự của Dũng
Wed Jul 06, 2011 8:38 pm by admin

» Tường thuật chi tiết và đầy đủ nhất về buổi đi chơi đầy thú vị [pic + clip]
Mon Jun 20, 2011 10:53 am by QuocHung_vip_k4d

» VE VE VE HE HE HE
Mon Jun 20, 2011 10:51 am by QuocHung_vip_k4d

» Gọi Đò của Đức Thắng K4D thể hiện
Mon Jun 13, 2011 1:07 pm by thuy_kinhtrang

» Đã có điểm thi tất cả các môn học phần II (năm II)
Wed Jun 08, 2011 3:31 pm by manhtuan_k4d

» moi cac ban ghe qua abum anh cua minh nhe.cam on ban
Thu May 26, 2011 12:00 pm by canh221

Navigation
 Portal
 Diễn Đàn
 Thành viên
 Lý lịch
 Trợ giúp
 Tìm kiếm
Diễn Đàn
Affiliates
free forum


Share | 
 

 truyện ngắn nghĩ sâu

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
guitarlonely
K4D S
K4D S
avatar

Tổng số bài gửi : 85
Points : 108
Join date : 23/05/2010
Đến từ : dân chơy đất mỏ

Bài gửiTiêu đề: truyện ngắn nghĩ sâu   Sun Apr 17, 2011 6:25 pm

Phố chiều , những dòng người đủ chủng loại xe cộ chen nhau mắc cửi . Vỉa hè , một lão ăn mày ngồi co ro , bộ quần áo lỗ chỗ những mảng thông gió . Khách bộ hành ngang qua đều lách đi qua lão , chun mũi vẻ khinh miệt và ghê tởm ...
Chú bé loắt choắt .. cái xắc thì to . Bé vùa đi học về , năm nay bé vừa vào lớp 1 . Bé đi về phía ông già , dợm bước dường như sợ hãi . Rồi bé rón rén lại gần , vòng tay nhìn cụ già " Cháu chào ông ạ " .Lão ăn mày ngẩng đầu cười , nụ cười tươi như những chồi non nhú trên thân bàng , dẫu mùa đã sắp sang Đông ....






Nốt ruồi đuôi mắt...
Vợ vào viện 3 hôm chưa đẻ . Anh tạt về nhà . Mấy thằng bạn qua chơi . Mưa .
- thịt chó đê ...
Anh vẫy con Vàng đến gần , nó ngoe nguẩy đuôi mừng rỡ . Bốp ! Mắt con vàng trân trối nhìn anh . Đuôi mắt có một nốt ruồi ...
Chiều Vợ gọi " em đang lên giường đẻ " .Anh tức tốc chạy vào .
Ca đẻ khó . Bác sĩ lắc đầu " chỉ cứu được mẹ " . Anh vào phòng xác . Lật tấm drap trắng nhín hài nhi bé bỏng lần đầu và cũng là lần cuối . Mắt nó mở to ..đuôi mắt có một nốt ruồi ....






Osin
Chị thuê nó sau khi sinh thằng cu thứ 2 . Con bé ngày mới vào gầy gò hom hem nhưng đảm việc . Lau nhà cửa , trông em , nấu nướng ..chẳng chê nó được việc gì .
Năm nay thằng ku lên ba , vài hôm nữa là đi trẻ . ..
Nuôi thêm một miệng ăn bây giờ không có khó khăn gì , nhưng nuôi để làm gì ? Chị đắn đo về việc cho con bé nghỉ việc .Hai hôm nay lần lữa định nói mà không biết lựa lời sao cho phải . Dù sao nó cũng như một thành viên gia đình này rồi . Cứ nghĩ đến thằng ku và nó quấn quýt là chị lại ngần ngại . Con bé hình như đoán được suy nghĩ của chị , chiều tối nó bỏ cơm , ngồi ôm thằng ku , nước mắt ngân ngấn .
Trưa , chị đi làm về , trên bàn có miếng giấy , nét chữ nguệch ngoạc :
" cháu về quê cô ạ , cháu xin lỗi đã không chào cô . Cháu nhờ cô dùng tiền lương tháng này của cháu mua cho em một món quà . Cô đừng lo cho cháu , cháu đã có tính toán rồi , cháu chào cô ! ... "
Chiều thằng bé đi học về , dáo dác quanh nhà tìm ... Chị khóc , vội bế con ra bến xe mua vé về một miền quê nghèo ...





Ba mất. Mẹ nó sợ tuổi xuân trôi qua uổng phí, đi bước nữa .

Nó về ở với Nội . Nội già . Nó làm tất cả . Nó giống người châu Phi - đen trùi trũi ! Có người hỏi : "Mày có buồn không ??" . Nó im lặng nhìn xa xăm .....

Một chiều, nó dẫn về một con bé, nhỏ hơn nhiều . Nội nhìn nó ngạc nhiên . Nó ngậm ngùi : "Con còn có Nội - nó chẳng còn ai ..... !!" .....





Tính Cách
Nguyễn Thị Hoài Thanh

Mẹ tôi buôn bán, chai lì trước cán cân cơm áo nhưng mẫn cảm trong nghệ thuật. Những nước mắt tình buồn phim ảnh, những sụt sùi số phận cải lương, bà hồn nhiên " ăn theo" một cách ngon lành. Có lần, cha tôi giỡn:
- Coi chừng trôi ti vi ...
- Còn sách ông chưa viết ra đã hoá đá - Mẹ tôi trả miếng - Thế cũng mang danh nhà này, nhà nọ.
Một hôm, đang bữa ăn, bỗng nhiên mẹ tôi hớn hoá phốc ra chặn đường con bé bán trứng vịt lộn.
- mày biến đâu tài thế. Hì! có chui xuống đất cũng gặp tao- Bà vừa nói vừa giằng mủng trứng, đếm lấy trừ nợ.
- Dì ơi, cho con khất, mẹ con ốm!
- Nhà này cũng đang ốm đây - Mẹ tôi cười bù - Khỏi bẻm mép.
Con bé chưng hửng, lã chã nước mắt nhìn cái mủng không, rồi bưng lên, xiêu vẹo bước đi ...
Cha tôi cám cảnh, quay mặt, rút khăn mùi soa chấm mắt.
Lâu sau, ti vi phát vở kịch " Cô bé nghèo bán trứng bị xiếc nợ ". Lúc ấy, mẹ tôi lại khóc, còn cha tôi thì cười.







Niềm Vui Của Mẹ



Mẹ thích làm cô giáo. Nó hứa sẽ làm cô giáo. Mẹ mĩm cười.
Mẹ bị đau bao tử. Nó hứa sẽ làm bác sĩ. Mẹ mĩm cười.
Mẹ làm việc cực khổ. Nó hứa sẽ làm nhiều tiền cho mẹ đi tham quan thế giới. Mẹ mĩm cười.
Bây giờ Nó nghe con hứa mỗi ngày. Nó tự hỏi "Nó đã làm gì cho mẹ?" ... Nó mĩm cười.







Vô tâm


Nguyễn Lưu Huỳnh



Ngày còn nhỏ, tôi thường được di - dượng kể về chuyện tình của họ. Một tình yêu thật dẹp được tô điểm bằng những tình khúc của nhạc sĩ Trịnh Cộng Sơn mà lúc ấy cả hai người đều thích...

Hôm vào nhà sách, thấy tuyển tập nhạc Trịnh Công Sơn, tôi mua ngay gởi tặng dì - dượng. Người bạn gái đi cùng bỗng hỏi: " Ba mẹ anh thích gì? Sao anh không mua tặng họ? ".

Tôi chợt giật mình. Tôi có vô tâm lắm không khi mà tôi cũng chẳng biết được ba mẹ tôi thích điều gì nhất!




Tuổi thơ

Ngọc Chi



Thằng Nhân vừa về đến nhà, chưa kịp rửa mặt mũi tay chân liền sà vào lòng bà nội.
- Con đi thăm chị có vui không? Bà hỏi.

Thằng bé mặt buồn xo, phụng phịu:
- Chị Hiếu nói thương con, nhớ con. Vậy mà xin một cái áo mới để "tụ" trường mặc đi học chỉ cũng hổng cho. Nhà chỉ ở treo áo nhiều ơi là nhiều, đủ màu xanh đỏ tím vàng, đẹp ơi là đẹp...

Bà ái ngại nhìn cháu mà nước mắt ứa ra. Tội nghiệp con bé Hiếu của bà... Mười mấy tuổi đầu đã phải đi làm thuê cho người ta, mấy tháng rồi không dám về thăm nhà vì sợ hụt tiền đóng học phí cho em.





T


Như mọi lần, hai mẹ con chị vừa ăn cơm vừa xem tivi. Chị vô ý đánh rơi muỗng, cơm văng tung toé. Thằng bé nhanh nhẫu đứng dậy:

- Má làm rớt muỗng à? Tại má cầm lâu mỏi tay đó mà! Để con lấy khăn lau, chớ hổng sao đâu.

Chị sững người nhìn theo cái dáng lon ton của thằng bé.

Mới hôm qua chị đã nổi giận khi con mình vô ý đánh đổ thức ăn! Chao ôi! Lẽ ra tấm lòng độ lượng này phải là của người lớn chúng ta.





Dấu chấm hỏi


Nguyễn Hoàng Lược



Chiều nắng nhạt. Công viên vắng lặng. Một cô gái mặc áo dài trắng ôm cặp ngồi khuất sau gốc cây. Trên chiếc ghế đá cách cô gái không xa có một cậu bé ăn mặc rách rưới đang thiu thiu ngủ. Một thanh niên đi tới ngồi xuống chiếc ghế đá: "Dậy! Đi chỗ khác ngủ, mau lên!". Giật mình choàng tỉnh cậu bé ngơ ngác hỏi: "Chú bảo gì ạ ?" Anh thanh niên gắt: "Tao bảo mày đi ra chỗ khác ngủ".

Ngồi sau gốc cây, cô gái vô tình được thấy hết câu chuyện. Cô lẳng lặng xách cặp ra về, bỏ quên một nụ hồng trắng và mảnh giấy nhỏ có những dòng chữ mà cô đã thuộc lòng: "Bé con! Anh đoạt giải ba trong cuộc thi đơn ca của trường với bài hát "Dấu chấm hỏi". Chiều nay, anh chờ em trên ghế đá cuối công viên. Sẽ có quà tặng em!". Những tia nắng cuối chiều vỡ oà trên mảnh giấy.

Thằng bé bị đuổi đi về phía gốc cây. Nó nằm xuống cỏ và lại ngủ ngon lành. Nắng xuyên qua kẽ lá rắc lên người thằng bé những đồng tiền vàng lấp lánh. Anh thanh niên bồn chồn đi đi lại lại. Trên tay anh ta, chiếc hộp xinh xắn xanh biếc màu hy vọng. Đột nhiên, anh ta thảng thốt dừng lại nhìn một dấu chấm hỏi nằm còng queo trên thảm cỏ xanh. Đứng lặng hồi lâu, anh ta mới nhẹ nhàng đặt chiếc hộp xanh biếc xuống trước mặt thằng bé rồi ra về.

Trong chiếc hộp xanh, một con búp bê nhỏ đang... khóc.





Tóc sâu



Song Khê



Sáu tuổi. Tôi vọc tay trong vườn tóc ngoại, reo vang: "Con tìm được sợi trắng rồi!".

Mười tuổi. Tôi cột - mở mãi búi tóc của ngoại, phụng phịu: "Mấy sợi bạc con nhổ hết hồi hôm kia, bữa nay lại chui ra nữa!".

Mười lăm tuổi. Tôi vừa chạy ra cửa vừa nài nỉ: "Cho con đi chơi một chút đi ngoại. Lát nữa hãy nhổ tóc sâu".

Mười tám tuổi. Tôi nhìn lên mái tóc ngoại trắng phơ, bất động trong bức ảnh cao cao, rưng rưng thắp một điều ước.





Lít bia hơi

Trần Thảo



Tối, con đi làm về - trễ như mọi ngày. Hôm nay có khách nước ngoài đến ký hợp đồng và cơ quan tổ chức chiêu đãi. Đến nhà thấy hình như ba đang rất vui? Khác với mọi ngày, trong mâm cơm đạm bạc còn có bình bia hơi 1 lít. Ba nói: "Chiều nay có ông khách tốt bụng, trả tiền xe rồi còn cho thêm 5000 đồng, ba mua lít bia hơi để chiêu đãi mẹ con đây!".

Mẹ thì không biết uống. Còn con cầm ly bia nhấm môi nghe nghẹn đắng! Đã quen rồi với bạn bè, khách khứa lu bù, rượi bia cao cấp. Chưa bao giờ con nếm thử một chút bia hơi!




Ầu ơ…
tonnumychau

“Mẹ đi lấy chồng con ở với…cha”
Hình bóng mẹ đã chết trong ký ức, tôi vô tình không thấy thời gian hằn sâu nỗi khắc khổ trên trán cha.
Chiều nay con bật khóc, nhớ lời cha ru…
Con đi lấy chồng cha ở với ai !




Nghĩa tình

Nguyễn Quang Lâm



Bố bị tai biến mạch máu não, nằm liệt giường. Em phải xin nghỉ việc để về nhà phụ mẹ chăm sóc bố. Hơn năm sau, bố mất. Em lại phải đi làm xa kiếm tiền gởi về cho mẹ trả nợ nần, thuốc men. Mãi bươn chải vì chén cơm manh áo, hơn ba mươi tuổi vẫn chưa lập gia đình.
Anh hai giục mẹ bán nhà ra ở với ảnh, có dâu có cháu cho vui tuổi già.

Ngày về căn nhà ngày xưa đã đổi chủ, em chỉ còn biết khóc



Có một cô gái không may bị mù, quen biết 1 chàng trai, 2 người cùng yêu nhau,, đến một ngày cô gái nói với chàng trai: Khi nào em nhìn thấy đc thế giới, em sẽ lấy anh.Rồi đến 1 ngày kia cô gái đc phẫu thuật mắt và cô đã nhìn thấy đc ánh sáng. Cháng trai hỏi: bây giờ em đã thấy đc cả thế giới, em sẽ lấy anh chứ? Cô gái bị shock khi thấy chàng trai cũng bị mù như mình. Cô ta từ chối anh. Chàng trai ra đi trong nước mắt và nói rằng: "Hãy giữ gìn cẩn thận đôi mắt của mình em nhé. vì đó là món quà cuối cùng anh có thể tặng em "
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
admin
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 343
Points : 776
Join date : 20/05/2010
Age : 27
Đến từ : Việt nam

Bài gửiTiêu đề: Re: truyện ngắn nghĩ sâu   Sun Apr 17, 2011 9:38 pm

Xúc động xúc động...moi đâu ra nhưng chuyện này thế em...

^^-----K4D-SPAN-NTTW----^^
--- Hãy sống để bước đi,vì đi là sẽ đến ---
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://k4d-nttw.forumotion.com
luupro
K4D VIP
K4D VIP
avatar

Tổng số bài gửi : 148
Points : 174
Join date : 22/05/2010
Age : 26
Đến từ : Bac' jang

Bài gửiTiêu đề: Re: truyện ngắn nghĩ sâu   Tue Apr 19, 2011 7:14 pm

Đọc để suy nghĩ về cuộc đời. Quá nhiều đau khổ

^^-----K4D-SPAN-NTTW----^^
...™️…£µµ…Dµõñ§…™️
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: truyện ngắn nghĩ sâu   

Về Đầu Trang Go down
 
truyện ngắn nghĩ sâu
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Quỹ Cựu Học sinh Tư Nghĩa: Tri ân Thầy Cô, Nhớ về Trường xưa, Vì Đàn em thân yêu...
» VỀ LẠI MÁI NHÀ XƯA - 20 - 11 - 2010
» 87TưNghĩa viếng mẹ bạn Minh Trang - Nghĩa Mỹ - TưNghĩa
» Định nghĩa thép
» Shop mua/bán truyện tranh online

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
K4D-SPAN :: Kiss The K4D :: Tình yêu_đời sống_việc làm-
Chuyển đến