K4D-SPAN

Chúng tôi sẽ mãi là chính mình, nhưng vì tập thể chúng tôi sẽ thay đổi...
 
Trang ChínhTrang Chính  Đăng NhậpĐăng Nhập  Đăng kýĐăng ký  
^^! Chúng Tôi Sẽ Là Chính Mình Nhưng Vì Tập Thể Chúng Tôi Sẽ Thay Đổi ^^!
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Latest topics
» MV: Mong Ước Kỉ Niệm Xưa
Wed May 22, 2013 5:48 pm by admin

» góc sinh viên số tết 2012 ^^
Wed Jan 18, 2012 10:08 pm by khangkhang

» Thông Báo quan trọng
Wed Jan 04, 2012 6:18 pm by admin

» Tụ tập nào...
Sun Dec 11, 2011 3:20 pm by admin

» Lịch thi học phần I (năm 3)
Wed Nov 16, 2011 11:16 pm by admin

» Bùi Văn Trường luyện thanh >"<
Fri Sep 23, 2011 1:12 am by mr_vulot

» Hàng Hót Đức Thắng K4D đi đóng phi tây du kí =))
Fri Sep 23, 2011 1:10 am by mr_vulot

» Hợp xướng K4C - Lí kéo chài
Sat Sep 10, 2011 1:57 am by admin

» MIn - Lưu vào đây...
Sat Sep 10, 2011 1:48 am by admin

» MIn - Lưu vào đây...
Fri Sep 09, 2011 3:32 pm by chuyentinhboy_9x

» Một buổi tối
Sun Aug 28, 2011 11:24 pm by admin

» Cả nhà zô đây học chỉ huy hợp xướng nhé...
Thu Aug 25, 2011 11:23 pm by khangkhang

» Thời Khóa biểu
Sat Aug 13, 2011 3:19 pm by admin

» Trò chơi 3 chữ 3 chấm...
Mon Jul 18, 2011 9:31 pm by thuy_kinhtrang

» Tâm sự của Dũng
Wed Jul 06, 2011 8:38 pm by admin

» Tường thuật chi tiết và đầy đủ nhất về buổi đi chơi đầy thú vị [pic + clip]
Mon Jun 20, 2011 10:53 am by QuocHung_vip_k4d

» VE VE VE HE HE HE
Mon Jun 20, 2011 10:51 am by QuocHung_vip_k4d

» Gọi Đò của Đức Thắng K4D thể hiện
Mon Jun 13, 2011 1:07 pm by thuy_kinhtrang

» Đã có điểm thi tất cả các môn học phần II (năm II)
Wed Jun 08, 2011 3:31 pm by manhtuan_k4d

» moi cac ban ghe qua abum anh cua minh nhe.cam on ban
Thu May 26, 2011 12:00 pm by canh221

Navigation
 Portal
 Diễn Đàn
 Thành viên
 Lý lịch
 Trợ giúp
 Tìm kiếm
Diễn Đàn
Affiliates
free forum


Share | 
 

 NÊN SUY NGHĨ VỀ VIỆC NÀY NHƯ THẾ NÀO

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
quachthanh_bt_laocai
K4D
K4D


Tổng số bài gửi : 51
Points : 94
Join date : 01/06/2010

Bài gửiTiêu đề: NÊN SUY NGHĨ VỀ VIỆC NÀY NHƯ THẾ NÀO   Sat Dec 18, 2010 6:23 pm

* Bai viết không liên quan đến giải trí giao lưu...Mod sẽ xóa bài viết của bạn
==> Góp ý :những vấn đề tế nhị về quốc gia bạn không nên coppy and pase một cách tùy tiện...chủ đề này của bạn nó nằm ngoài sự kiểm soát của 4rum lớp,cảm ơn bạn đã pos bài nhưng nên để ý một chút về chủ đề và nội dung bài viết nhé

….. ” Hãy ngừng suy nghĩ: “Chúng ta là một nước nghèo, nên thế này là tốt rồi!”. Sẽ là không đủ cho tới khi ta có thể đánh bại những người xuất sắc nhất trên thế giới.

Các bạn thân mến,
Có điều này cứ khiến tôi trăn trở từ khoảng 10 năm nay. Giờ có lẽ chính là lúc để tôi chia sẻ với các bạn.
Thường thì khi chỉ ra một điểm yếu kém hay một vấn đề nào đó của quốc gia, sẽ có người phản biện rằng, “Chúng ta còn tốt hơn nhiều nước châu Phi,” hay “Nhiều nước đang phát triển còn tệ hơn chúng ta,” hay “Chúng ta là một nước nghèo.”
Đó là cái mà tôi gọi là “Tâm lý của kẻ thua cuộc.”
Thử tưởng tượng khi giáo viên nói với học sinh, “Em có thể học tốt hơn thế này, hãy cố gắng hơn nữa,” và cậu học sinh trả lời, “Thưa thầy, gia đình em nghèo, nhiều bạn học sinh nghèo khác còn học kém hơn em.”
Tại sao lại so sánh mình với những kẻ thua cuộc? Tại sao không đem mình ra so sánh với những người xuất sắc nhất? Thay vì so sánh chúng ta với những nước đang phát triển, hay những nước nghèo, tại sao không nói, “Chúng ta muốn sẽ đánh bại Pháp và Mỹ trong lĩnh vực công nghệ và kinh doanh.”
“Anh điên à? Đó là hai trong số các cường quốc lớn nhất trên thế giới. Thật là hão huyền và viển vông!”
“Người anh em, nếu tôi nhớ không nhầm, chúng ta đã đánh bại hai nước này trên mặt trận quân sự. Vậy thì kinh doanh hay công nghệ có là gì?”
Thử tưởng tượng 70 năm trước, Chủ tịch Hồ Chí Minh nói với cả nước, “Thưa Đồng bào, Pháp là một trong những cường quốc mạnh nhất thế giới. Chúng ta không thể đọ được với súng ống và đại bác của họ. Các vị thật quá điên rồ khi nghĩ đến chuyện chiến đấu với họ, chưa nói đến việc đánh bại họ.” Nếu Người đã nói như vậy, giờ chúng ta sẽ ra sao?
Thật không may, sau chiến thắng trên mặt trận quân sự, những thế hệ tiếp theo sống đớn hèn, không nghị lực, không ý chí, không khát khao chiến thắng, không hoài bão vượt trội.

Nếu có nhiều đến thế những người mang tâm lý của kẻ thua cuộc, Việt Nam sẽ đi về đâu?
Chúng ta, thế hệ này, nên cảm thấy hổ thẹn với cha ông. Cha ông ta đã không nói: “Pháp và Mỹ quá mạnh, chúng ta không thể chiến thắng.” Cha ông ta chỉ có một điều duy nhất trong suy nghĩ – chiến thắng hay là chết. Đó chính là hoài bão vượt trội, khát vọng chiến thắng, khao khát không chấp nhận đứng thứ hai (bởi vị trí thứ hai đối với họ chính là cái chết).
Nếu muốn chiến thắng, cần phải tư duy như một người thắng cuộc. Và đó là, “Chúng ta muốn thắng những người mạnh nhất. Chúng ta muốn là vô địch. Và chúng ta sẽ tạo ra con đường của mình từ đây đến chiến thắng cuối cùng.” Tâm lý của người thắng cuộc đó sẽ tự động buộc tâm trí ta vào trạng thái không chấp nhận làm kẻ tầm thường, không chấp nhận biểu hiện kém cỏi, không chấp nhận bất cứ cái gì thấp hơn nỗ lực cao nhất, phấn đấu lớn nhất, làm việc chăm chỉ nhất, và tư duy tích cực nhất.
Ai đó có thể nói, “Nhưng chiến đấu vì sinh tồn khác với cạnh tranh để làm giàu. Nền văn hóa của chúng ta chưa bao giờ coi trọng sự giàu sang. Trong nền văn hóa truyền thống, một thầy giáo nghèo là người được coi trọng nhất.”
Câu trả lời của tôi sẽ là:
(1) Khi chúng ta chiến đấu chống lại Pháp và Mỹ, đó không chỉ là chiến đấu để tồn tại. Chúng ta vẫn có thể sống dưới ách đô hộ của Pháp và Mỹ. Nhưng đó là một cuộc sống không có danh dự. Chúng ta chiến đấu vì danh dự, không phải vì sinh tồn.
(2) Ngày nay, chiến đấu để làm giàu và chống đói nghèo cũng là chiến đấu vì danh dự, bởi bất cứ ai trên thế giới cũng đều khinh thường công dân của một nước nghèo.
(3) Nền văn hóa truyền thống tôn vinh cái nghèo là hoàn toàn sai lầm. Là thuốc phiện. Đối với một cá thể, có thể sự giàu sang là vấn đề ý thích cá nhân, và không ảnh hưởng nhiều đến người khác. Nhưng đối với một quốc gia, đói nghèo là cái tội, sự giàu sang là sức mạnh và độc lập. Nếu Việt Nam giàu và mạnh từ một ngàn năm trước, thì Trung Quốc, Pháp, Mông Cổ, Nhật, và Mỹ đã chẳng dám tấn công chúng ta.
Nếu thế, ta đã chẳng mất một ngàn năm chiến tranh. Đối với một quốc gia, nghèo nghĩa là yếu, là mở cửa cho những kẻ khác tấn công, là để bị đô hộ và giày xéo bởi các quốc gia khác, là bị khinh thường bởi người dân của các nước giàu có hơn. Hãy đi ra thế giới và bạn sẽ hiểu.

Đói nghèo là căn bệnh của một quốc gia. Đói nghèo cần phải bị xóa bỏ.
Bất kể triết lý cá nhân của mỗi chúng ta về sự giàu sang ra sao, đối với đất nước, làm giàu là mục tiêu chính yếu. Vì vậy hãy nhắc nhau đòi hỏi nhiều hơn nữa ở bản thân mình, ở bạn bè, thầy cô, chính phủ, và những nhà lãnh đạo.
Hãy nhìn cách những nước giỏi nhất thế giới, như Nhật, Anh, Úc làm việc, học hỏi từ họ với quyết tâm về sau sẽ vượt qua họ (và họ sẽ vui lòng lắng nghe bạn, các bạn sinh viên, nói lên điều này, bởi bất cứ một giáo viên chân chính nào cũng muốn nhìn thấy cái ngày học trò đánh bại mình).
Hãy ngừng suy nghĩ “Chúng ta là một nước nghèo, nên thế này là tốt rồi.” Không, sẽ là không đủ cho tới khi ta có thể đánh bại những người xuất sắc nhất trên thế giới.
Hãy tin vào chính mình. Nếu ta nghĩ ta có thể làm được, thì ta sẽ làm được.
Đừng chấp nhận làm kẻ tầm thường. Đừng chấp nhận đứng ở vị trí thứ hai.
Hãy chấp nhận là người xuất sắc nhất.
Luôn đòi hỏi bản thân và dân tộc vượt trội nhất.
Và chúng ta có lịch sử hỗ trợ bên mình, rằng chúng ta có thể làm được những gì mà các dân tộc khác cho là không tưởng.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
NÊN SUY NGHĨ VỀ VIỆC NÀY NHƯ THẾ NÀO
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
K4D-SPAN :: WE LOVE 60 :: Các bài viết bị xóa-
Chuyển đến